
Tác giả Nam Cao
Nam Cao, tên thật Trần Hữu Tri (sinh ngày 29/10/1915 hoặc 1917 tại làng Đại Hoàng, huyện Lý Nhân, Hà Nam – mất ngày 30/11/1951 tại Ninh Bình), là một trong những cây bút tiêu biểu nhất của dòng văn học hiện thực Việt Nam trước và trong kháng chiến chống Pháp. Xuất thân từ gia đình công giáo nghèo, ông sớm trải nghiệm cuộc sống khó khăn và những bất công xã hội, điều này phản ánh sâu sắc trong tác phẩm của mình .
Nam Cao bắt đầu sáng tác từ đầu thập niên 1940 với truyện ngắn nổi bật Chí Phèo (1941), được đánh giá là kiệt tác của văn học hiện thực với cách khắc họa tâm lý nhân vật vô cùng sắc nét. Ngoài ra, ông còn để lại nhiều truyện ngắn giá trị như Lão Hạc, Đôi mắt, Đời thừa, cùng các bút ký chiến trường như Nhật ký ở rừng, Chuyện biên giới – góp phần làm phong phú thêm dòng văn học kháng chiến.
Phong cách văn học của Nam Cao được ghi nhận là hòa quyện giữa cái nhìn hiện thực lạnh lùng và giọng văn trữ tình, giàu cảm xúc, thường khai thác những mảnh đời bất hạnh, số phận người trí thức tầm thường và nông dân nghèo khổ. Ông từng tự nhận “sống đã rồi hãy viết” khi tham gia hoạt động báo chí, chiến đấu trong kháng chiến ở Việt Bắc.
Ngày 30/11/1951, trong một chuyến công tác tại Ninh Bình, Nam Cao bị phục kích và hy sinh ở tuổi còn rất trẻ, để lại một di sản văn học đồ sộ và vĩnh hằng . Năm 1996, ông được truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học Nghệ thuật, khẳng định vị thế nhà văn kiệt xuất trong lịch sử văn học Việt Nam










