Bí Ý TƯỞNG đăng STATUS trên mạng xã hội? Bạn nhấn vào đây.

Vì sao người ta ngại đọc sách?


Người nào nói rằng họ không có thời gian để đọc sách thì đơn giản là họ không muốn đọc.

– Julie Rugg

Một ngày của chúng ta chỉ có 24 tiếng và chúng ta có quá nhiều lựa chọn để thỏa mãn tinh thần của mình. Chúng ta có thể thấy, trước đầy thì đọc sách giấy, bây giờ chúng ta có thể đọc trên mạng. Trước đây tivi chỉ có ba, bốn kênh, bây giờ tivi có đến hai trăm kênh. Tất cả những chuyện ấy làm ta mất thời gian hơn, cuộc sống bây giờ căng thẳng hơn thì chúng ta về nhà cũng mệt mỏi hơn, bận rộn hơn, buổi tối thì có rất nhiều chương trình ngoài đường, ví dụ tuần sau lại mất một buổi cho “Góc phố danh vọng”, cuối tuần mất một buổi đi xem phim nữa. Sẽ có những cái phải giảm xuống để dành thời gian cho cái mới.

Ngày xưa chỉ có một quán phở thôi, hết hàng là đuổi khách, giờ người ta có thể ăn phở, ăn sushi, ăn kimbap. Nhưng chúng ta không nên nghĩ không ăn phở thì ăn kimbap mà nên nghĩ cách làm thế nào để thu xếp thời gian vừa ăn được phở vừa ăn được kimbap. Quay lại với câu chuyện sách vở, làm thế nào để người ta có thể vừa đọc sách vừa làm được việc khác để tiết kiệm thời gian? Sách nói là một công cụ có thể giúp được, chẳng hạn lúc lái xe, có thể nghe sách nói. Lý thuyết kinh doanh đã dạy rất rõ rồi, nó gọi là win-win, các bên đều biết được nhu cầu của nhau. Chúng ta có thể thấy đơn giản nhất, một quán ở một góc phố Tống Duy Tân chẳng hạn, các loại hàng ăn khác nhau, nhưng người ta không sợ cạnh tranh, bằng việc ở cạnh nhau người ta lại phát triển hơn. Nên tôi không nghĩ đây là một nguy cơ to lớn lắm, mà nó là một thách thức để cho sách vở phải vượt qua thì chính xác hơn. Tức là, trước kia chúng ta muốn có sách thì bắt buộc chúng ta phải đến thư viện, hoặc là ra hiệu sách. Nhưng giờ chúng ta biết có home delivery (dịch vụ vận chuyển đến nhà) rất nhiều, chúng ta cũng có thể đọc sách online, có thể dùng sách nói. Vậy thì việc của sách là làm thế nào để con đường tiếp cận người đọc dễ dàng hơn, không nên ngồi chờ người ta đến tìm mình như trước nữa.

Nguyễn Hoàng Ánh


Chia sẻ với bạn bè nếu bạn thấy hữu ích!


Theo dõi
Báo cho tôi
guest
0 Bình luận
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận